klbc

Nói chung là…có 1 nỗi nhớ nhà…mà không biết làm sao để tả…

TA ĐI TỚI

Tố Hữu

Ta đi giữa ban ngày
Trên đường cái, ung dung ta bước.
Đường ta rộng thênh thang tám thước
Đường Bắc Sơn, Đình Cả, Thái Nguyên
Đường qua Tây Bắc, đường lên Điện Biên
Đường cách mạng, dài theo kháng chiến…
Đến hôm nay đường xuôi về biển
Mới tinh khôi màu đất đỏ tươi

Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!
Rừng cọ đồi chè, đồng xanh ngào ngạt
Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát
Chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca…

Ai qua Phú Thọ
Ai xuôi Trung Hà
Ai về Hưng Hóa
Ai xuống khu Ba
Ai vào khu Bốn
Đường ta đó, tự do cuồn cuộn
Bốt đồn Tây đã cuốn sạch rồi!
Sông Thao nao nức sóng dồi
Ai về Hà Nội thì xuôi cùng thuyền.
Ờ, đã chín năm rồi đấy nhỉ!
Kháng chiến ba ngàn ngày không nghỉ
Bắp chân, đầu gối vẫn săn gân.
Ngẩng đầu lên: trong sáng tuyệt trần
Tháng Tám mùa thu xanh thẳm
Mây nhởn nhơ bay
Hôm nay ngày đẹp lắm!
Mây của ta, trời thẳm của ta
Nước Việt Nam Dân chủ cộng hoà!

Đã tan tác những bóng thù hắc ám
Đã sáng lại trời thu tháng Tám
Trên đường ta về lại Thủ đô
Cờ đỏ bay quanh tóc bạc Bác Hồ!
Mẹ ơi, lau nước mắt
Làng ta giặc chạy rồi!
Tre làng ta lại mọc
Chuối vườn ta xanh chồi
Trâu ta ra bãi ra đồi
Đồng ta lại hát hơn mười năm xưa…
Các em ơi, đã học chưa?
Các anh dựng cho em trường mới nữa.
Chúng nó chẳng còn mong giội lửa
Trường của em đứng giữa đồi quang
Tiếng các em thánh thót quanh làng.
Ai đi Nam Bộ
Tiền Giang, Hậu Giang
Ai vô thành phố
Hồ Chí Minh
Rực rỡ tên vàng.

Ai về thăm Bưng biền Đồng Tháp
Việt Bắc miền Nam, mồ ma giặc Pháp
Nơi chôn rau cắt rốn của ta!
Ai đi Nam – Ngãi, Bình Phú, Khánh Hoà
Ai vô Phan Rang, Phan Thiết
Ai lên Tây Nguyên,
Kông Tum, Đắc Lắc
Khu Năm, dằng dặc khúc ruột miền Trung
Ai về với quê hương ta tha thiết
Sông Hương, Bến Hải, Cửa Tùng…

Ai vô đó, với đồng bào, đồng chí
Nói với Nửa – Việt Nam yêu quý
Rằng: Nước ta là của chúng ta
Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà!
Chúng ta, con một cha, nhà một nóc
Thịt với xương, tim óc dính liền.

Dù ai nói ngả nói nghiêng
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân
Dù ai rào giậu ngăn sân
Lòng ta vẫn giữ là dân Cụ Hồ!

Ta đã lớn lên rồi trong khói lửa
Chúng nó chẳng còn mong được nữa
Chặn bàn chân một dân tộc anh hùng
Những bàn chân từ than bụi, lầy bùn
Đã bước dưới mặt trời cách mạng.
Những bàn chân của Hóc Môn, Ba Tơ, Cao Lạng
Lừng lẫy Điện Biên, chấn động địa cầu
Những bàn chân đã vùng dậy đạp đầu
Lũ chúa đất xuống bùn đen vạn kiếp!

Ta đi tới, trên đường ta bước tiếp,
Rắn như thép, vững như đồng.
Đội ngũ ta trùng trùng điệp điệp
Cao như núi, dài như sông
Chí ta lớn như biển Đông trước mặt!

Ta đi tới, không thể nào chia cắt
Mục Nam quan đến bãi Cà Mau
Trời ta chỉ một trên đầu
Bắc nam liền một biển

Lòng ta không giới tuyến
Lòng ta chung một cụ Hồ
Lòng ta chung một Thủ đô
Lòng ta chung một cơ đồ Việt Nam!

Tháng 8 – 1945

——————————

K Cà phê

Cà phê đá người Việt Nam pha hơi bị ngon á nha! ~:”> Mình thiệt tự hào mình là con của má ^___^. Ót ót

Tháng 4 – 2013

Advertisements
Standard
klbc, Office

em Ui

Thứ thời tiết gì mà Khiến!

Người cảm mà không sốt nó thành ra lởn vởn tơn tơn….như  cá thờn bơn

Ta nóai trễ hạn nộp bài cả từng gời, chời quơi!!!  ngày 03 quay lại, quay qua, thấy cha! Hơm nai đã là ngày 09….ôi vấn nạn….

– 6g30:  2 Miss calls

– 7g30:  lật đật gọi lại zí hai cái bông bịt tai …

zà…..

-A NHÔ, ANH ĐÍ HẢ =))

THẾ LÀ:

– Em ơi….

(em đí àh)

– Ba Lan mùa tuyết tan

(vầng, nhưng mà xin lảu anh em chưa xong bìa – xin lảu anh xin lảu anh xin lảu ông nạu anh lun :(( )

-….

(không sao, nhưng mà sắp làm ra mắt tập thơ zoài nên em cho anh xin cái nội dung bên trong trước cũng được – niềm nở niềm nở)

– Đường bạch  dương sương trắng nắng tràn….

(dạ vầng, zị táu iem  sẽ gừi hình choa anh  trước vại :(( – lạy trời táu hơm cúp điện)

– Chắc coan nài nóa hâm….

(thế cảm ơn  em  nhá -niềm nở niềm nở)

Rất tiếc iem hơm bị hâm tại nãy  zờ iem tưởng tượng mà thao. (cái thực tế nà cái dòng  chữ xam xám in nghiêng kế bên ớ mờ)

Ta nói minh vạ thơ thiếu nhi cái lờ xứt khẩu thành thơ lun zị đó! =)) há há!

Nhớ thơ TỐ HỮU gời bây =)), cũng hay phết! Tư  nhiên thí cái thú xổ nho các cô các chú ngày xưa nóa mí zăn bông zà lịch lãm mần  răng :”> tui phái ời nhoa!

EM ƠI …BA LAN MÙA TUYẾT TAN

TỐ HỮU

Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng người xưa vọng
Một giọng thơ ngâm, một giọng đàn

Có phải Sô-panh tình chứa chan
Nâng đàn ca Cô gái Ba Lan
Có phải A-đam hồn vĩ đại
Bay trên đầu thế kỷ nhân gian…

Em đi cùng anh lên thành xưa
Vác-xa-va ấm nắng ban trưa
Nét vàng lịch sử vừa tươi lại
Trong cuộc hồi sinh, tạnh gió mưa

Hãy nghe em từng viên đá lát
Những con đường, tiếng hát đau thương
Ba Lan, Ba Lan
Thịt da đã bao lần tan nát
Nước mất, tim về vọng cố hương

Hãy nghe em từng viên ngói đỏ
Những mái nhà phố cũ hồi xuân
Máu đã quyện, em ơi, trong đó
Máu Ba Lan và máu

Hồng quân!Ôi máu đọng mười lăm năm trước
Bốn triệu hồn kêu Nước trong đêm
Em ơi em, làm sao quên được
Ốt-sơ-ven-xim, Ốt-sơ-ven-xim!

Nhớ nghe em, những đôi giày nhỏ
Tưởng còn đi chập chững chân son
Những mái tóc vàng tơ đóng bó
Dệt thành chăn rợn bóng oan hồn!

Anh đã đến quê em Cra-cốp
Như quê anh lộng lẫy cung đền
Hồng quân cứu Va-ven xinh đẹp
Như Thạch Sanh đánh ó cứu nàng tiên…

Anh đã đến quê em Ban-tích
Sóng ngời xanh, ngọc bích biển khơi
Đã xóa sạch những ngày Đăng-dích
Màu Ba Lan trong trắng đỏ tươi

Khắp quê em, mùa xuân đến rồi
– Dù đêm qua chút tuyết còn rơi
– Hỡi người chị bên đường quét tuyết
Xuân đến rồi, nắng đỏ trên môi.

Nắng trên cao cần trục xây nhà
Nắng lưng tàu phấp phới đi xa
Nắng đỏ ngực anh, người thủy thủ
Đẹp như lò Nô-va Hu-ta

Khắp quê em, mùa xuân mang tên
Những người con đẹp của trăm miền
Hôm nay gọi nhau về Đại hội
Mở thêm đường, đi lên, đi lên

Mùa xuân đó, quê em ấm áp
Chân người đi, vào cuộc đời chung
Ngựa đang kéo đồng lên hợp tác
Đường ta đi tấp nập vô cùng!

Em ơi, Ba Lan mùa tuyết tan
Đường bạch dương sương trắng nắng tràn
Anh đi, nghe tiếng đàn xuân ấy
Ca ngàn năm: Ba Lan, Ba Lan…

Standard
Dark night, me

Cả một cuộc đời…

-KLCS –

Cả một cuộc đời…ông nội, bà nội…ông ngoại, bà ngoại…

.

.

.

Cả một cuộc đời…

.

.

.

ông nội…

…bà nội…

.

.

.

ông ngoại…

…bà ngoại…

.

.

.

Cả một cuộc đời…

Thôi con đi lên đi

lại  thêm một đêm mất  ngủ nữa…hây dà…

Standard
Daily Quote, klbc, klbc is ms.K, me

Thiệt lờ nguy hiểm qué! Mau về nhà thao !!!

Là khi mà tui thấy … cái gì … trên đường vắng teo… là tui nghĩ  tới câu này !

Là khi mà tui thấy … cái gì … bên đường éo le … là tui lại nghĩ tới câu này !

Là khi mà tui thấy … cái gì … kéo theo cái gì … gòi tui cắm đầu tui quẹo … thì tui lại típ tục nghĩa tới cái câu  này !!!

và BỞI vì tui luôn nghĩa tới cái câu này … nên khi gặp ba thứ  mè nheo … thì dù là lòng dạ bèo nhèo … nhưng bò sát zẫn cứ tỉnh queo …

o_O

Trời còn thương !

Bò Sát c đi


tang  tang


bang  bang

Standard